top of page

Lời thì thầm của trái tim (P3)

  • Oct 27, 2021
  • 14 min read


  • Tớ không nghĩ cậu lại cúp tiết tận giờ ra về luôn đấy?

Thấy Hạ Du có vẻ im lặng ngồi trên ghế đá gần cổng trường, Tuấn một vai mang cặp sách nặng nề của mình, một tay cầm quai xách chiếc cặp màu tím nhạt của Hạ Du, nhẹ nhàng để bên cạnh cô. Miệng vẻ bâng quơ hỏi thêm một câu như không bận tâm, mắt cũng nhìn vào một nơi xa xăm khác:

  • Đã tìm được cậu ấy chưa?

Hạ Du hít sâu một hơi, hướng mắt về phía Tuấn, cất giọng khe khẽ:

  • Cậu ấy im lặng lắm! Chắc không sao đâu, chia tay thôi mà.

Nói xong, cô cúi người lấy tay che mặt, hai tay chống đỡ thân hình mệt nhoài lên đầu gối. Mái tóc ngắn phất phơ cũng đổ rạp xuống, len mình qua những kẽ hở từ lòng bàn tay áp vào má.

Cậu bạn đối diện thấy vậy cũng bất chợt nhíu mày, đứng lặng im không nói. Cậu đưa đôi mắt mệt mỏi gợn đầy tâm tư về phía cô gái. Bóng dáng một cao một thấp, tạo thành hai vệt bóng đổ dài lên mặt đất dưới trời chiều trút nắng. Âm thanh điện thoại rộn ràng vang lên, chen vào chút kẽ hở của buổi chiều hiu quạnh. Hạ Du với tay lục đến ngăn cặp bên cạnh, mặt cũng không buồn nhìn sang. Sơ ý, chiếc cặp cũng theo hành động sục sạo của Hạ Du trượt khỏi ghế rồi rơi xuống đất. Tuấn thấy vậy cũng ngán ngẩm lắc đầu, nhìn xuống nền đất lắm đồ bị rơi khỏi. Chiếc bút lông màu trắng xám được Hạ Du để ở ngăn ngoài cũng vì thế mà lăn ra xa. Lúc này, Hạ Du chậm chạp ngồi xuống nhặt từng món đồ bỏ vào cặp, mắt cũng hướng về phía chiếc bút lông đang lăn từng vòng trên nền đất, vô tình, nó chạm vào mũi giày của người nào đó rồi dừng lại. Hạ Du và Tuấn đang lượm nhặt từng món đồ bỗng giật mình nhìn chiếc bút lông được cậu nam sinh kia cầm lên, người đã đi từ hướng nhà thi đấu đến gần đây.

Hạ Du im lặng nhìn Nhật Minh, đôi mắt cũng bất giác mở lớn, nghe Tuấn thì thầm gì đó, cậu ta liền đứng lên đi về phía cậu nam sinh tay đang chiếc bút.

  • Cảm ơn cậu. Tuấn đưa tay tỏ ý muốn lấy lại cây bút ở trước mặt.

Nhật Minh không đáp, chỉ nhìn về phía Hạ Du, cô gái đang lượm nhặt từng món đồ rơi ra từ chiếc cặp màu tím nhỏ nhắn. Ngón tay cầm bút cũng siết chặt lại, giọng nói trầm ấm vang lên giữa không trung tĩnh lặng

  • Cái này, là của cậu? Hay của cậu ấy?

Tuấn đưa mắt lạnh lùng nhìn đến cậu bạn trước mắt, nhíu mày thể hiện sự không thoải mái từ ý tứ câu hỏi. Cậu trả lời lấp lửng:

  • Không liên quan đến cậu. Cậu chỉ cần trả lại cây bút này, nhận lấy lời cảm ơn thôi.

Nhật Minh cười khẩy, vẻ giễu cợt:

  • Đúng vậy! Tôi xin lỗi.

Tại vì không nhiều người dùng loại bút này. Vì nó rất đặc biệt...

Đôi mắt Nhật Minh nhìn thẳng về phía cô gái nhỏ với mái tóc ngắn lất phất trong gió. Gương mặt xinh xắn vốn lạc quan nay lại gợn nét u hoài, chóp mũi ửng đỏ cùng đôi sóng sánh gợn nước như chứa cả biển trời hoàng hôn.

Giọng nói trầm ấm của Nhật Minh khẽ vang lên:

  • … và người sử dụng cũng rất đặc biệt.


“Tuấn cúi xuống thì thầm:
Bây giờ cậu không được khóc, không được khóc trước mặt cậu ta.”

***


Những lời đồn thổi về chuyện chia tay của Nhật Minh cũng qua đi. Bóng hình lướt qua những dãy hành lang đầy nắng và những cánh lá phượng tung bay vào ngày hôm đó cũng không còn nữa. Khoảnh khắc ai đó nhặt trả chiếc bút cho ai trong buổi chiều hoàng hôn đầy sự thật, hối tiếc và bi thương cũng lặng lẽ trôi qua. Là ánh mắt xa xăm, mong chờ, tiếc nuối của chàng trai và cô gái lướt qua nhau vào một ngày hoa phượng nở rộ xinh đẹp nhất. Là vào những ngày mưa tồi tệ cùng những cơn gió đông rét buốt len qua những kẽ tóc ngắn đáng yêu của ai kia qua đôi mắt của chàng trai. Là những tháng ngày dài lê thê không còn điểm giao nhau giữa hai người, song song, lạnh lùng, tưởng như chưa từng có chung một khoảnh khắc gắn kết nào tồn tại trước đó. Tất cả đều tàn nhẫn, im lìm và bất lực giữa hai bóng hình từng thấp thoáng đối diện nhau qua khung cửa kính, mà ở đó cả hai đều đã từng tưởng tượng nụ cười lấp lóa của đối phương qua khung cửa sổ không biết bao lần. Cứ thế, mãi cho đến ngày lễ tri ân của năm cuối cấp, ngày mà cả hai người sẽ thật sự chấm dứt tất cả trong im lặng, âm thầm và không một tiếng khẽ.

Nhật Minh thay mặt tất cả học sinh lớp mười hai đọc bài phát biểu cuối cùng của quãng đời học sinh. Cậu gửi lời cảm ơn đến công lao của thầy cô suốt ba năm gắn bó và cả những dự định, hoài bão và hào khí nứt trời của một thế hệ mới tiếp nối. Tư thế thong dong, tác phong gọn gàng cùng giọng nói trầm ấm ổn định, cậu dường như đang làm rất tốt việc cuối cùng mà đại diện ưu tú của ngôi trường mà không phải ai có thể vinh dự được nhận. Tiếng vỗ tay vang dậy, những ánh mắt chứa chan hi vọng cùng những giọt nước mắt lăn dài, tất cả đều gần đi đến kết thúc, cho mọi kí ức và hiện tại.

Âm thanh vang vọng qua micro gọi tên Hạ Du và Nhật Minh lên bục sân khấu nhận giải thưởng, hai học sinh tiêu biểu nhất khối cho hai ban xã hội và tự nhiên. Trong chốc lát, mọi ánh mắt và hơi thở đều hướng đến sự xuất hiện của hai nhân vật xuất sắc ấy. Hạ Du bất giác giật mình, lòng bất giác nhói đau và gợn chút hoài niệm.

Cô hít sâu, từng bước luồn lách qua từng dãy người và tiến về phía trước. Đưa mắt nhìn lên sân khấu, một bóng hình mà đã lâu rồi cô mới trực tiếp nhìn rõ ràng như vậy, dường như khi đó, cô đều tưởng tượng cảnh cậu cầm bút viết ra những nét chữ gãy gọn trong tư thế ung dung như thế nào. Cho đến khi bất chợt chạm phải ánh mắt cậu, mắt cô liền cay sè, hốc mũi cũng ửng đỏ, trong một chốc cô liền bất động đứng giữa đám đông phía dưới và ngẩng người nhìn đến đôi mắt trên kia. Không biết trong bao lâu, nhưng đến khi Hạ Du nghe âm thanh gọi tên mình vài ba lần qua chiếc micro dội ngược vào tai cô thì lúc đó bản thân mới tỉnh táo lại đôi chút. Ngượng ngùng nhìn xung quanh, ai cũng đang hướng đôi mắt tò mò nhìn mình khiến Hạ Du vội vàng cúi mặt mà xông thẳng lên sân khấu.

Đến nơi, khung cảnh lúc này trông thật kỳ lạ. Hạ Du vừa bước lên những bục cầu thang bên hông sân khấu thì liền đứng sát mép ngay đó, không tiến đến trung tâm sân khấu, nơi người con trai đĩnh đạc đang đứng đó. Trong một lúc, đội hình trao giải như vậy khiến ai nấy ở phía dưới đều bật cười, ngay cả Nhật Minh cũng quay sang đo đếm khoảng cách hiện tại của hai người. Thấy khoảng cách quá xa vợi, Nhật Minh vô thức nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng, cậu liền đi đến bên cạnh Hạ Du, bình thản đứng ngay bên cạnh cô. Trong một chốc, giữa sân khấu trống hoắc, không người nhận giải cũng không có người trao giải. Hạ Du khi tỉnh táo nhìn sang, thì thấy Nhật Minh đã an vị ngay cạnh sát mép sân khấu cùng mình, cô liền ngạc nhiên ngước mắt nhìn cậu bạn cao lớn cạnh mình.

Đôi mắt hai người chạm nhau, nhưng lúc này, Hạ Du có thể thấy rõ hình dáng nhỏ bé của mình hiện rõ trong đôi mắt của người bên cạnh. Hạ Du nhìn sâu hơn, lại thấy đôi mắt to tròn đang ngạc nhiên của mình đang phản chiếu qua đôi mắt đó, thâm trầm và bình lặng nhưng lại cảm giác như sâu ngút ngàn như đang đắm mình trong lòng đại dương phẳng lặng. Một cao một thấp đang ngẩng đầu nhìn nhau suốt một hồi, thầy tổng phụ trách hốt hoảng liền kéo một cao một thấp mãi nhìn nhau ấy ra giữa sân khấu, điều phối người dẫn chương trình cùng nhóm hậu cần bên trong sân khấu khiến cho công đoạn trao quà trên sân khấu diễn ra thật ồn ào. Không chỉ có khung cảnh ở trên sân khấu mới náo loạn mà mọi người ngồi phía dưới cũng bàn tán xôn xao bởi hành động kì lạ của Nhật Minh và thái độ ngại ngùng của Hạ Du.

Sau một hồi trình bày những thành tích của hai người trong suốt ba năm học qua thì một tin tức có vẻ khiến mọi người hơi ngỡ ngàng, Hạ Du nghe đến đây liền cười buồn. Một nụ cười xinh xắn liền nở rộ trên gương mặt nhỏ nhắn trong làn tóc ngắn vô tư khẽ đúng đưa trong làn gió đầu hạ, ánh mặt trời khi ấy cũng lấp lánh khẽ chiếu xuyên qua những tầng mây và khẽ đáp xuống đôi môi tự nhiên hồng hào của cô gái nhỏ, khiến mọi người bên dưới khi ấy cũng vô thức rung động trước một nụ cười tươi tắn tựa ánh mặt trời như vậy. Thật không nghĩ, trong suốt ba năm học họ lại không hay biết đến cô nữ sinh đáng yêu và giỏi giang này. Hạ Du cũng không biết, chính nụ cười đau lòng của mình ngay lúc này lại bừng sáng như thiên sứ trong ánh mắt nhiều người như vậy, đôi mắt cũng long lanh vài giọt lệ, chực trào. Hạ Du hướng nụ cười ấy nhìn qua người bên cạnh, đã thấy cậu đã luôn nhìn cô mãi đến giờ. Thầm nghĩ, nụ cười ấy, chính nụ cười thanh khiết và tỏa nắng mà trăm ngàn lần cậu luôn tưởng tượng đến khi đứng trước tấm gương lạnh lẽo suốt những năm tháng cuối cấp nay đang đọng trên môi cô. Lúc cô nở nụ cười, lòng cậu chợt rung động. Nụ cười tưởng tượng trưng cho niềm vui và hạnh phúc thường được định nghĩa ấy đã không đúng trong trường hợp này, cô hướng ánh mắt ngập nước nhìn cậu, có hằn chứa những ẩn khuất, đau lòng và cả sự nuối tiếc cho rất nhiều điều không nói thành lời.

Những lời nói qua micro ấy vẫn tiếp tục vang lên, vang thấu cả trời xanh và tâm can của hai người, rằng Hạ Du đã được cấp học bổng danh giá của trường Đại học Havard cho khối ngành Văn học nước ngoài của mình. Và nếu như không có gì trở ngại, cô sẽ bắt đầu ngay vào tháng chín sắp tới đây. Tiếng vỗ tay rợp trời vang lên, đây chính là niềm danh dự và tự hào ngút ngàn của trường và rất nhiều học sinh ngồi phía dưới, ngôi trường của những con người tài năng và xuất chúng. Trong mắt họ bây giờ, hai người phía trên đó như hai bức tượng đài cho khối ngành tự nhiên và khối ngành xã hội của trường. Nhưng có lẽ, chưa từng ai biết rằng, trong đáy mắt đối phương, họ luôn rất nhiều lần phác họa và tô điểm hình dáng của nhau qua tấm kính trong suốt mà chưa bao giờ hiệu diện một cách hoàn chỉnh mãi cho đến bây giờ.

Nhật Minh khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo chút bi thương, chua xót và vấn vương những kí ức đã xa vợi:

  • Có lẽ ước mơ viết lách của cậu đã thật sự bắt đầu rồi nhỉ?

... Chúc mừng cậu.

Hạ Du ngây người, hai cánh môi nhỏ nhắn cắn chặt vào nhau, đôi mắt cũng vì những câu nói của cậu mà rung động không ngừng. Có thể, vì hai người chưa từng thật sự nghe âm thanh của đối phương nên khi nghe những lời nói trầm ấm thoát ra khỏi từ ai đó đã khiến cô có chút hoảng loạn.

  • ...

Vậy cậu hãy khiến cho Hóa học trở nên có nhiệt độ của tình người đi. Cậu chắc chắn sẽ làm được.

  • Tớ sẽ cố.

Sau một lúc các thủ tục trao thưởng kết thúc, cứ tưởng thầy hiệu trưởng sẽ để cả hai người đi xuống trong im lặng thì ngay lúc này, thầy tiến đến cầm lấy micro trên giá đỡ ở bục gỗ phát biểu và lấy nó ra khỏi khớp. Thầy điều chỉnh giọng nói trầm ấm, khàn khàn của nhà giáo đã qua độ năm mươi và đặt cho hai người những câu hỏi về học tập, kinh nghiệm, lời khuyên cá nhân đến các thế hệ tiếp đến. Kết lại, thầy lại vui đùa bật cười hỏi câu hỏi vẻ như trêu chọc

  • Hai em luôn là học xuất sắc của trường chúng ta, đem về rất nhiều thành tích và là tấm gương quý giá cho học sinh trường mình. Nhưng, sau ba năm, ngoài việc tiếp thu những kiến thức bổ ích ở trường thì các em còn tiếp nhận được điều gì đáng trân trọng khác của tuổi học trò các em không?

Câu hỏi tưởng như đơn giản, ấy vậy lại tạo nên sự im lặng đột ngột cho cả toàn trường. Hẳn ai cũng biết, mối tình tan vỡ của Nhật Minh xảy ra hơn một năm nay, bây giờ vô tình nhắc lại điều đó không khỏi khiến cho mọi người ngỡ ngàng và tò mò. Không khí ngay tức khắc bị chùng xuống, ai ai cũng mong chờ câu trả lời từ người con trai phong thái đĩnh đạc ở trên đó, ngay cả Hạ Du cũng hạ mi nhìn vào một khoảng không vô định ở trước mắt, vì với cô, trong lòng đã có sẵn đáp án. Hoặc có thể nói, nó có lẽ đã luôn chờ sẵn để trả lời cho câu hỏi như vậy từ rất lâu rồi.

Nhật Minh bình thản cầm lấy chiếc micro từ tay thầy hiệu trưởng, ánh mắt cũng nhìn về phía người con gái bên cạnh một hồi suốt một lúc, khiến cho không khí càng rơi vào thinh lặng, từng câu từng chữ bình ổn được cất lên:

  • Vâng, tất nhiên là có ạ!

Sau ba năm học, em nghĩ...mình đã nhận được trọn vẹn thanh xuân của một người, người mà em chưa bao giờ muốn quên đi trong suốt năm tháng ở ngôi trường này. Và đó hẳn còn quý giá hơn cả giải thưởng ICHO mà em được nhận. Vì cậu ấy... là người luôn mong muốn rằng em sẽ đạt được giải thưởng cao quý đó.

Và em đã làm được.

Thấy Hạ Du bên cạnh chỉ biết cúi đầu, nghĩ lại khoảng năm tháng đã qua ấy, cậu bây giờ càng nhói lòng và cảm thấy thật khờ khạo vì ngay cả cô gái ấy, cậu đã không nhận ra. Mãi cho đến khi, cậu làm người con gái ấy tổn thương.

Lời phát biểu vừa chấm dứt, cả khán đài đều rơi vào trầm mặc. Thật sự câu trả lời của Nhật Minh nằm ngoài sự tưởng tượng và tầm kiểm soát của hàng nghìn người phía dưới. Trong lòng họ bây giờ chỉ nghĩ đến một người, một cô gái mà ai ai cũng đều biết và đều chắc chắn rằng cô gái may mắn ấy là Thảo Linh, cô nàng hoa khôi lớp chuyên Văn học. Nhưng, chỉ vài người trong tất cả mới rõ rằng, cô gái nào mới là người được nói đến. Thảo Linh ngồi phía dưới nơi được mọi người hướng ánh mắt ngưỡng mộ đến mình thì lòng cô càng thêm nhức nhối, xấu hổ và đố kị. Chắc hẳn không ai hay biết, chính vì Nhật Minh phát hiện ra sự thật, rằng cô không phải cô gái ấy nên cậu đã lạnh lùng chấm dứt mối quan hệ giữa hai người mà cô đã cố gắng sắp đặt. Đáng tiếc, dù cô có cố gắng sắp xếp kỹ lưỡng đến đâu thì ngay từ đầu, cô vẫn không phải cô ấy. Phong thái thông minh, lanh lợi của cô ấy và cả lối logic đặc biệt trong ngôn ngữ của cô ấy, cô hoàn toàn không thể sao chép được.

Thảo Linh cười gượng, nước mắt cũng không kìm được tuôn rơi, trước sự ngạc nhiên của mọi người, cô gái liền đứng dậy rời đi trong tà áo dài xinh đẹp phấp phới trong buổi chiều tri ân hôm ấy.


- Cậu không phải cậu ấy... Vì sao cậu lại làm vậy?
Thảo Linh cắn môi, đôi mắt cũng trở nên hoảng loạn và mờ ảo. Những ngón tay thon dài vô thức siết chặt vào nhau, tạo nên những vết hằn đau đớn. Cô im lặng, gương mặt cũng cứng đờ căng thẳng, mắt cứ nhìn chằm chằm vào Nhật Minh, người con trai với gương mặt lạnh băng phía đối diện.
Nhật Minh liền nhíu chặt đôi lông mày, gương mặt cũng lộ ra vẻ vô tình, làn sóng dữ dội trong đôi mắt cậu càng trở nên thâm trầm và phức tạp, câu hỏi cũ lại tiếp tục vang lên
- Tôi bảo, vì sao cậu làm vậy?
  Vì sao ngày hôm đó cậu lại xuất hiện trước tấm kính? 
  Ngay cả khi….tôi nhận nhầm cậu. Một câu, cậu cũng không từ chối.
Thảo Linh nhắm mắt, nghe những lời sắc nhọn, gai góc từ ngữ khí từ người đối diện, cô liền siết chặt nắm đấm và hét lên
- Vì tớ thích cậu. Rất thích cậu. 
Thảo Linh nói xong liền tiến đến, nắm chặt lấy đôi bàn tay đang buông thõng của Nhật Minh.
- Những chỗ tớ không tốt, tớ nhất định sẽ sửa. Chỉ cần cậu nói ra, tớ sẽ thay đổi tất cả. Được không? Tớ cảm nhận rõ, tớ không hề thua kém cậu ta ở chỗ nào cả. Vì vậy, tớ xứng đáng với cậu. Mọi người cũng đều ca ngợi chúng ta rất xứng đôi mà.
Nghe xong, cánh tay bị Thảo Linh nắm chặt cũng bị Nhật Minh vô tình hất ra, ung dung đút tay vào chiếu túi quần kaki màu xanh thẫm, lời nói cuối cùng dứt khoát cũng vang lên
Chỉ đơn giản, cậu không phải là cậu ấy. Vì vậy
Chia tay đi.

***



Bóng dáng một cao, một thấp đứng đối diện nhau dưới ánh tà dương sót lại của buổi hoàng hôn cuối cùng. Hạ Du nở một nụ cười hiu hắt như cánh hoa bồ công anh, ánh mắt nhìn vào chiếc áo sơ mi trắng đối diện, lòng trống rỗng lạ lùng. Nhật Minh đứng lặng thinh, miệng muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cậu lặng nhìn cô gái trước mắt như muốn gói trọn bóng dáng ấy vào lòng thêm một lần. Bao nhiêu bóng người đã lướt qua cả hai, không khí xung quanh náo nhiệt với nhiều tiếng cười đùa vang khắp không gian. Hạ Du và Nhật Minh cứ đứng đấy, lòng muốn nói gì đó nhưng tâm trí lại trống rỗng cả ngôn từ, cho đến khi Nhật Minh vô tình sục soạt bàn tay trong chiếc túi quần bên trái, cậu mới sực nhớ tờ giấy báo trúng tuyển đại học mà cậu vừa được nhận khi sáng. Miệng bất giác nở một nụ cười dịu dàng, đôi mắt cũng lan tỏa một dòng sinh khí ấm áp, cậu mãi ngắm nhìn Hạ Du mà quên mất một tương lai không xa rằng, cậu và Hạ Du từ bây giờ sẽ không bao giờ vụt mất nhau nữa. Đang đắm chìm trong suy tư, Hạ Du đột ngột lên tiếng, phá vỡ giây phút yên lặng.

  • Không nghĩ đến, khoảnh khắc đầu tiên chúng ta đối diện nhau lại là ngày cuối cùng.

Nhật Minh trầm tĩnh trả lời, miệng nở nụ cười ấm áp khiến cho Hạ Du có chút mủi lòng, rằng chỉ có mình ngu ngốc mới nuối tiếc như vậy.

  • Chỉ cần mọi chuyện đều đúng lúc, chúng ta sẽ không để vụt mất nhau nữa.

Nói rồi, bàn tay siết chặt lấy tờ giấy báo trúng tuyển của Đại học danh giá Massachusetts Institute of Technology nằm trong túi, lòng cũng thầm khẳng định lại một lần nữa: Chỉ cần mọi chuyện đều đúng lúc, tớ sẽ không để vụt mất cậu nữa.



Comments


©2021 by Ngọc Vỹ Writer. Proudly created with Wix.com

bottom of page